Tin nội bộ

THEO DẤU HÀNH TRÌNH “THAY ĐỔI ĐỂ PHÁT TRIỂN” - KỲ 2
KIM TÍN CHINH PHỤC NÚI ĐÁ BIA ÔM TRỌN ĐẤT TRỜI PHÚ YÊN
Nhóm chúng tôi gồm 16 bạn đến từ 8 đội, với nhiệm vụ chinh phục núi Đá Bia hơn 500 tuổi, gắn liền với lịch sử vẻ vang của dân tộc.
Chiều cao của núi Đá Bia (706 m) khá khiêm tốn so với bộ sưu tập những đỉnh núi mà dân mê du lịch từng chinh phục từ Kinabalu (Malaysia - 4.101 m), Fansipan (Lào Cai - 3.143 m), Langbiang (Lâm Đồng - 2.167 m), Chứa Chan (Đồng Nai - 837 m). Thế nhưng đối với dân văn phòng chúng tôi thì đó quả là một thử thách đáng gờm.
5 giờ sáng, nhóm CB-CNV Kim Tín đã có mặt tại chân núi, hành trang mang theo là 2 chiếc đèn pin, nước suối và kẹo. Đoàn bắt đầu đặt bước chân đầu tiên lên những bậc thang có độ cao từ 3 – 5 tấc. Để chinh phục ngọn núi nổi tiếng với tảng Đá Bia khổng lồ cao khoảng 80m trên đỉnh, chúng tôi phải đi bộ khoảng 2.500m tương đương với 2000 bậc thang.
Đúng là lâu ngày không vận động nên vừa leo khoảng 30 bậc thang là đã thấy đuối sức và thở hổn hển. Chúng tôi dừng lại ven đường, mỗi người tìm một “chiếc gậy Trường Sơn” để vừa làm vật chống đỡ khi lên xuống dốc cao vừa đề phòng rắn rết.
Đường đẹp, cứ vút lên giữa ngút ngàn xanh cây lá. Càng lên cao khí hậu càng dịu nhưng ai cũng đẫm mồ hôi. Có đoạn phải gập người bò qua mấy bụi tre như xuất hiện để cố tình gây khó dễ. Lá tre, lá cây trải đầy lối đi, dịu dàng đưa đẩy.
Sau khi di chuyển được ½ đoạn đường thì mọi người khá mệt, nhịp độ bắt đầu chậm lại, mọi người chờ nhau cùng tiến về phía trước. Đến những đoạn quá dốc, các bạn nam sẽ leo lên trước để đỡ các bạn nữ lên. Khó nhất là đoạn cuối, chỉ mấy trăm bậc thang, có tay vịn nhưng dốc 45 - 60 độ nên phải mấy lần dừng để thở.Vậy là… thở, thở và thở đứt quãng trong mặn đắng mồ hôi. Chân cẳng cứ như muốn rời ra từng khúc, miệng luôn kêu đồng đội dừng nghỉ. Đúng là ngọn núi thử thách tim mạch, lòng người!
Vật vã “đoạn đi, đoạn ngồi”, sau khoảng 90 phút, cả đoàn đặt chân lên đỉnh Đá Bia! Thật lạ, đường lên mệt là thế nhưng đến đỉnh rồi thì chợt thấy khỏe khoắn lạ thường. Đứng từ trên đỉnh núi cao nhìn xuống, cảm giác như mình đang ôm trọn cả đất trời Phú Yên: màu xanh của biển, xanh của trời, xanh của cây cối, cảnh vật. Tất cả sẽ mang lại một cảm giác mới mẻ, thoải mái, dường như mọi áp lực cuộc sống, công việc đều tan biến.
Xuống núi với mịt mùng mây, cứ tưởng đang lơ lửng giữa trời. Khỏe sức, đi một mạch không nghỉ, cũng mất hơn một giờ. Vừa đi vừa nghỉ thì phải mất gấp đôi.
Cả đoàn an toàn xuống núi, dừng chân ven đường, ngồi uống ly nước và cùng nhau hồi tưởng lại đoạn đường vừa qua. Có lúc tưởng chừng như bỏ cuộc nửa chừng bởi hai chân không thể bước nổi. Thế nhưng mọi người động viên và dìu dắt nhau để tất cả cùng lên và cùng xuống.
Ngay lúc này, khi viết những dòng cảm nghĩ này, tôi nhận ra được nhiều điều. Có một vài việc, bản thân chưa bao giờ làm, nhưng không phải là không làm được. Đừng bao giờ bỏ cuộc khi chưa sử dụng hết sức lực của mình. Chúng ta là những người trẻ, đầy đam mê và nhiệt huyết, chúng ta phải thay đổi để phát triển, để chinh phục những thử thách ở phía trước.
Phòng Marketing

Lượt xem :486