NGƯỜI KIM TÍN

KIM TÍN TUỔI 20 VÀ TÔI: KIM TÍN – NGÔI NHÀ THỨ HAI CỦA TÔI
Tôi đến với Kim Tín vào một ngày đầu tháng 3 năm 2016, khi cuộc đời tôi đang ở vào thời điểm khó khăn và đen tối nhất. Chồng tôi đột ngột qua đời sau 1 cơn đột quỵ để lại tôi cùng con gái nhỏ chưa đầy 3 tuổi. Điều kiện của tôi lúc đó buộc lòng khiến tôi phải tìm một công việc khác. Trước đó tôi làm nhân viên văn phòng của một hãng Taxi ở Hưng Yên.
Tôi tình cờ đọc được tin tuyển dụng nhân viên Hành chính của Công ty cổ phần Kim Tín trên facebook. Tôi đã được biết đến Kim Tín qua một vài người quen đã làm việc tại nhà máy Hưng Yên. Lúc đó tôi không suy nghĩ nhiều. Tôi đã gọi điện trực tiếp gặp chị Trần Ngọc Thúy để trao đổi và được biết một trong những điều kiện khi vào làm việc tại Kim Tín là bắt buộc phải nộp bằng gốc. Tôi quyết định đến nộp hồ sơ phỏng vấn. Còn nhớ lúc đó với hoàn cảnh của tôi thì việc ăn mặc như tôi đi phỏng vấn là quá sơ sài. Tôi không chuẩn bị gì nhiều cho vẻ ngoài. Tóc dài không buồn cắt, với chiếc áo khoác phao màu da cam, chân đi giày bệt. Tôi đến nộp hồ sơ cũng không hy vọng nhiều vì thực sự tôi cảm thấy chưa đủ tự tin.
Đến nơi ấn tượng đầu tiên là con đường vào công ty khá nhiều lối rẽ, các phòng ban được bố trí trong một khu nhà cấp 4 của Nhà máy xe lửa Gia Lâm. Vào phòng Hành chính nhân sự tôi được gặp chị Trần Ngọc Thúy và cô Hoàng Thị Dung. Tôi và chị Thúy trao đổi với nhau về công việc với vị trí mà tôi ứng tuyển, tôi cũng không định nói hoàn cảnh của tôi cho chị biết nhưng vì chị hỏi bao giờ thì em sinh cháu thứ hai nên tôi đành nói thật hoàn cảnh của mình để chị hiểu. Ngày hôm đó lẽ ra như thường lệ ứng viên sau khi phỏng vấn sẽ sang gặp sếp tôi là anh Trần Tam Khoa để anh phỏng vấn lần 2 nhưng hôm tôi đến anh lại đi vắng. Vậy là anh Khoa đã giao cho chị Thúy toàn quyền quyết định về việc nhận tôi vào làm. Sau hôm đó vài ngày tôi nhận được điện thoại của chị hẹn ngày đi làm tại Kim Tín và đó là ngày 01 tháng 03 năm 2016.
Ngày đi làm đầu tiên tôi đến thật sớm, chuẩn bị một chút hoa quả ra mắt mọi người cho phải phép, đó là ngày thật đáng nhớ khi bắt đầu công việc mới. Sau khi chào hỏi qua các phòng ban thì được tin cô Lan tạp vụ bị cảm không nấu được cơm, cô gọi tôi xuống và hỏi: Cháu có thể nấu thay cô được không? Mặc dù hơi hoang mang nhưng tôi vẫn trả lời: Dạ được ạ. Thực sự nấu cơm với tôi là bình thường nhưng nấu cho 50 người ăn thì thực sự là tôi chưa từng. May sao chị Thúy xuống giải nguy cho tôi, chị nói hôm nay cô Lan ốm cất hết thực phẩm vào tủ lạnh, trưa nay chúng ta đi ăn ngoài, tôi thở phào nhẹ nhõm. Trưa hôm đó chị chở tôi đi ăn. Hai chị em chỉ mới gặp nhau lần thứ hai sau lần đầu gặp phỏng vấn mà sao tôi thấy chị dễ gần và thân thiết đến lạ lùng.
Tháng đầu tiên học việc tôi gần như bắt đầu từ con số không do tôi chưa có kinh nghiệm nhiều. Chị Thúy là người trực tiếp hướng dẫn cho tôi, chị chỉ bảo cho tôi từ những điều nhỏ nhất. Thời gian đầu tôi thấy thật sự căng thẳng, tôi gầy và đen đi nhiều nhưng lúc nào cũng tự nhủ phải cố gắng không được bỏ cuộc vì bản thân tôi và những người thương yêu tôi nữa. Sau 1 tháng thử việc tôi được nhận vào làm chính thức. Từ đây cuộc đời tôi bắt đầu bước sang một trang mới. Ngoài thời gian làm việc tôi được các cô, các chị, các em động viên chia sẻ rất nhiều. Còn nhớ lúc đó ở văn phòng các chị em chúng tôi có góp một quỹ nho nhỏ để tổ chức sinh nhật cho mọi người. Tại đây lần đầu tiên tôi được thổi nến sinh nhật mà có đông người dự đến vậy. Tôi xúc động tay cắt bánh mà còn run run, không nói lên lời. Chỉ biết thầm cảm ơn các anh, chị, em đã bớt chút thời gian quý báu dự sinh nhật cùng tôi. Đó thực sự là một kỷ niệm đáng nhớ mà tôi không thể nào quên.
Thời gian thấm thoắt trôi đi, một năm, hai năm, rồi ba năm. Nhờ sự chỉ bảo tận tình của chị Trần Ngọc Thúy, sự giúp đỡ của các cô, các Anh, chị, em trong Công ty tôi đã trưởng thành hơn nhiều. Chị Thúy không những là sếp mà còn như một người chị gái, người bạn của tôi. Đi công tác chị cũng nhớ đến tôi, khi thì mua cái áo, khi thì đôi giầy, đôi dép. Chị luôn là người động viên mỗi khi tôi buồn, tôi gặp khó khăn trong cuộc sống. Tôi thầm cảm ơn chị!
Nhân dịp Kim Tín tròn hai mươi tuổi tôi viết câu truyện này thay cho lời cảm ơn chân thành tới Ban lãnh đạo Tập đoàn Kim Tín nói chung, tới anh Trần Tam Khoa và chị Trần Ngọc Thúy nói riêng đã cho tôi cơ hội được đứng trong hàng ngũ nhân viên của tập đoàn Kim Tín. Tôi xin được cảm ơn toàn thể các cô, các anh, chị, em, bạn bè Công ty cổ Phần Kim Tín đã giúp đỡ tôi trong quá trình hòa nhập với môi trường mới và trong công việc. Kim Tín – nơi đây không chỉ đơn giản là nơi làm việc mà còn là ngôi nhà thứ hai của tôi. Mỗi ngày làm việc nơi đây đều là những ngày vui vẻ, mọi người đối xử với nhau như anh, chị, em trong một gia đình. Cảm ơn Kim Tín đã cho tôi tìm lại được niềm vui trong cuộc sống và cho tôi thấy được cuộc đời này còn rất nhiều điều có ý nghĩa!!!

Đào Thị Vân Anh -
Nhân viên Hành Chính Công ty cổ phần Kim Tín Hà Nội

 


Lượt xem :318